Trần Bảo Sơn: Từ thanh niên bụi đời trở thành doanh nhân, tài tử màn bạc

Hầu hết công chúng chỉ biết đến Trần Bảo Sơn như là một quý ông lịch lãm, một diễn viên điển trai với những vai diễn đầy tâm trạng, chồng cũ của nữ diễn viên nổi tiếng, hay nhà sản xuất phim tài năng. Ít ai biết anh là một doanh nhân thành đạt, đang điều hành những dự án kinh doanh thành công ở cả Mĩ và Việt Nam. Và đặc biệt, hầu như không ai biết về một quá khứ bất hạnh hay câu chuyện cuộc đời đầy thăng trầm của người đàn ông này. Và đây là những chuyện lần đầu tiên Trần Bảo Sơn chia sẻ với độc giả.

TUỔI THƠ DỮ DỘI 

Ai đó đã nói rằng, con người ta khó mà thoát khỏi tuổi thơ của mình. Bởi tuổi thơ không chỉ là những kỉ niệm đáng nhớ, đó còn là mảng kí ức in hằn trong tiềm thức và sẽ đi theo ta trong suốt cuộc đời. Và với Trần Bảo Sơn cũng vậy?

Ba mẹ anh li hôn lúc anh 3 tuổi, điều này có ảnh hưởng gì đến cuộc sống cũng như nhận thức của cậu bé Trần Bảo Sơn lúc đó không?

Tôi là con một trong gia đình, khi bố mẹ ly thân thì tôi sống với mẹ. Nhưng người thân thiết và ảnh hưởng tới tôi nhiều nhất lại là bà ngoại. Tôi ở với bà đến năm 13 tuổi thì theo mẹ qua Mĩ định cư. Bà cũng chính là người tôi yêu quý và dành tình cảm nhiều nhất. 

Có thể lúc đó vì còn quá nhỏ nên tôi không cảm nhận được sự thiếu thốn tình cảm. Chỉ là thi thoảng, tôi có cảm thấy cô đơn. Nhưng cũng chính nhờ có bà bên cạnh nên tôi thấy cuộc sống vui vẻ và ấm áp hơn.

Liệu có phải người ta không thể cảm thấy thiếu một thứ gì đó mà họ chưa từng có?

Cũng có thể.

Và anh cũng từng bỏ nhà đi “bụi đời”?

Đó là khoảng thời gian tôi đang học cấp 3. Ở tuổi mới lớn với tính ưa tự lập, thích cuộc sống phưu lưu nên tôi bỏ học, bỏ nhà đi lang thang qua nhiều tiểu bang Mĩ, làm nhiều nghề để kiếm sống. Và đúng như chị nói là tôi đi “bụi đời”! (Cười)

Cứ đi lang thang như vậy, đến khi nào thì anh quyết định dừng lại?

Sau một thời gian lang thang, tôi thấy mình đã đi sai đường nên quyết định trở về New York, tiếp tục theo học Đại học, làm việc trong một công ty tài chính Mĩ, rồi bắt đầu sự nghiệp kinh doanh của mình.

Những tháng ngày đó mang lại ý nghĩa gì cho anh hay không?

Tiếp xúc với đủ hạng người trong xã hội, trải nghiệm nhiều hoàn cảnh sống khác nhau khiến cho tôi hiểu cuộc đời và hiểu con người hơn.  Đó cũng là vốn sống, kinh nghiệm quý giá để sau này tôi dễ dàng hóa thân vào những vai diễn khác nhau.

Nhưng điều gì đã giúp cho chàng thanh niên không bị sa ngã trong hoàn cảnh sống có nhiều cám dỗ như vậy?

Tôi nghĩ cũng chính là nhờ vào bà ngoại. Mặc dù tôi chỉ ở với bà một khoảng thời gian rất ngắn, nhưng bà đã ảnh hưởng lớn đến việc hình thành nhân cách và tính cách của tôi sau này. Bà tôi theo đạo Phật, là người nhân hậu, hiền lành, luôn dạy tôi những điều hay, lẽ phải, dạy tôi làm người. 

Tôi được lớn lên trong tình thương, tiếng tụng kinh và những lời khuyên bảo chân tình của bà. Những lời dạy bảo ấy theo tôi đến tận bây giờ. Dù khi tôi là thanh niên bụi đời, bước ra làm kinh doanh, làm phim hay bất kể việc gì thì tôi cũng có những giá trị và nguyên tắc riêng mà không cho mình vi phạm.

HÀNH TRÌNH KHÔNG NGỪNG BƯỚC TỚI

Một thức uống hảo hạng thì cần đến quá trình chế biến, ủ, lên men hay thử nghiệm nhiều công thức pha chế khác nhau. Nghệ thuật là ở sự kết hợp và pha trộn của người nghệ nhân với những nguyên liệu đủ vị cay đắng, chua, chát? 

Cuộc đời của con người cũng vậy, bất kể ai dù ít hay nhiều cũng phải đối diện với đủ thứ cay đắng, ngọt bùi; hạnh phúc, đau khổ; niềm vui, nỗi buồn? Nghệ thuật sống là làm sao biết “pha trộn” và biến tất cả “nguyên liệu” đó, tạo ra một cuộc đời thú vị, có giá trị. Và Trần Bảo Sơn là một “nghệ nhân pha chế” tài năng trong việc tạo ra “hương” và “vị” cho chính cuộc đời của mình. 

Từ khi ngừng “phiêu bạt” để quyết định chuyển sang “phiêu lưu” vào con đường kinh doanh anh có gặp khó khăn gì không?

Sau khi đi làm tại một công ty tài chính Mĩ và gom được một số vốn, tôi mở công ty kinh doanh mảng siêu thị, phân phối dược phẩm, rồi đầu tư tài chính? nhưng nhiều lần bị thất bại và mất trắng. Điển hình như năm 2001, nhiều người bạn tôi chơi chứng khoán bị thua lỗ và đã nhảy lầu tự tử, lúc đó tôi cũng trắng tay. Nhưng rất may tôi lại tiếp tục công việc kinh doanh của mình, và tính đến thời điểm này thì những dự án kinh doanh ở Mĩ và Việt Nam của tôi vẫn tiến triển tốt đẹp ngay cả trong mùa dịch Covid.

Câu chuyện của anh khiến tôi nhớ đến câu nói nổi tiếng của ngài John Walker “It's not how many times you fall that count, it's many you can get up, dust your self up and keep walking”. Điều gì đã cho anh động lực đứng dậy và bước tiếp sau mỗi thất bại? 

Khi con người ta từ dưới thấp bước lên trên cao, nếu bị rớt xuống có thể họ vẫn chịu đựng được và có niềm tin bước tiếp. Nhưng nếu ban đầu họ đã đứng trên đỉnh cao mà bị rớt xuống, thì sẽ khó đứng dậy được. Vả lại tôi rất thích tiền tài và danh vọng, đó là động lực giúp cho tôi phấn đấu vươn lên trong mọi hoàn cảnh (Cười lớn).

Hầu như ai cũng thích tiền tài, danh vọng nhưng ít người dám nói thẳng ra như anh?

Tôi nghĩ con người có quyền sống và làm những gì mình thích, miễn là không ảnh hưởng đến ai và không trái với lương tâm của mình. Điều đó khiến tôi hạnh phúc và mỗi  đêm về mình được ngủ ngon. 

Con người ta thường được khuyên hãy luôn không ngừng bước tới, sống với đam mê, ước mơ của đời mình? Tuy nhiên, trong hành trình  ấy, đôi khi muốn bước tới được, thì có lúc cũng cần phải biết dừng lại. Anh sẽ chọn dừng lại ở những tình huống, việc làm trái với lương tâm  hoặc nguyên tắc  sống của mình phải không?

Đúng vậy!

Vậy tiền tài và danh vọng có phải là tất cả đối với anh?

Những thăng trầm của cuộc đời đã giúp tôi có nhiều kinh nghiệm để nhận ra giá trị thực của đời sống. Tôi thích tiền tài và danh vọng, nhưng không có nghĩa tôi xem đó là những yếu tố quan trọng nhất của đời mình. Điều cốt yếu là mình có thể tận hưởng cuộc sống mỗi ngày, sống vui vẻ bên bạn bè và người thân. Và việc cân bằng giữa công việc kinh doanh với hoạt động nghệ thuật cũng giúp cuộc sống của tôi trở nên thú vị, nhiều màu sắc hơn.

Đấy là chuyện của công việc, sự nghiệp, nhưng còn thất bại trong hôn nhân thì sao? Nó có khiến anh đau khổ nhiều không?

Tôi không cho đó là thất bại, mà gọi là đã hết duyên. Hãy hiểu đơn giản hôn nhân giống như một chuyến tàu, không phải lúc nào chúng ta cũng đi được đến ga cuối. Có khi chúng ta phải bước xuống một ga nào đó mà mình thấy phù hợp. Nhưng tôi luôn biết ơn hành trình mà mình và người bạn đồng hành đã đi cùng nhau. Vì vậy, tôi luôn giữ quan hệ tốt đẹp với những người đã đi ngang qua cuộc đời mình.

Anh mong chờ gì về một “chuyến tàu” tình yêu mới?

Không! Tôi không mong chờ hay cố gắng đi tìm tình yêu. Tôi chỉ tập trung vào công việc hiện tại của mình, dành thời gian cho cô con gái. Chuyện tình yêu thì còn tùy thuộc vào duyên số, cứ để mọi thứ diễn ra tự nhiên. Nếu gặp được người phù hợp và cảm thấy không thể sống thiếu nhau thì tự khắc 2 người sẽ đến với nhau.

Nhắc đến chuyện hoạt động nghệ thuật, anh từng tham gia đóng 10 bộ phim đình đám, rồi lại chuyển qua làm nhà sản xuất. Điều gì đã giúp anh thành công trên con đường nghệ thuật dù không được đào tạo bài bản qua trường lớp?

Nghệ thuật là công việc tay trái nhưng là niềm đam mê và nó mang lại cho tôi niềm vui. Khi bước vào nghiệp diễn viên, các đạo diễn thường chọn và giao cho tôi đóng những vai nội tâm. Có lẽ do đã trải qua nhiều thăng trầm của cuộc đời nên tôi hóa thân vào vai dễ dàng, tôi chỉ cần thể hiện ra mà không phải diễn nhiều.

Còn công việc của nhà sản xuất thì nhờ đã làm kinh doanh nhiều năm nên tôi có góc nhìn khác về một bộ phim. Đó không đơn thuần là một tác phẩm điện ảnh mà còn là một sản phẩm. Muốn tạo ra một sản phẩm tốt, có giá trị thì khâu chuẩn bị phải thật kĩ lưỡng và chu đáo. Người làm phim phải thấu hiểu thị trường, cân nhắc chi phí đầu tư, quy tụ được đội ngũ giỏi, và xây dựng kế hoạch truyền thông, phát hành? hiệu quả. Hơn nữa, từng tham gia đóng 10 bộ phim, được tiếp xúc, làm việc với các đạo diễn, ekip làm phim khác nhau? đã cho tôi thêm nhiều kinh nghiệm quý báu trong lĩnh vực này. 

Đây cũng chính là điều khiến anh tự tin khi sản xuất phim “Con đường vô tận”, một trong những bộ phim được đầu tư kinh phí khủng, với những cảnh quay ở cả thành phố New York và Việt Nam, cùng ekip lên đến hàng trăm người? 

Đúng vậy! Hiện chúng tôi đã hoàn thành những cảnh quay ở New York và sau tết Nguyên Đán sẽ tiếp tục những cảnh quay ở Việt Nam. Dự kiến phim sẽ ra mắt khán giả vào dịp Giáng Sinh năm nay.

Một Trần Bảo Sơn trong “Con đường vô tận”  có khác biệt gì so với các vai diễn trước đó?

(Cười lớn) Bí mật. Khán giả hãy chờ xem nhé.

MUỐN CON GÁI TỰ HÀO VỀ CHA MÌNH

Trong con người Trần Bảo Sơn của hiện tại luôn có sự tỉnh táo của một doanh nhân; sự nhạy cảm, say mê của người nghệ sĩ và cả sự sâu sắc của một quý ông lịch lãm, trải đời? Sóng gió cuộc đời không quật ngã được anh, mà chỉ khiến cho anh thêm mạnh mẽ, bản lĩnh và nâng anh lên những “bậc thang” cao hơn của cuộc sống.

Theo anh, thế nào là người đàn ông bản lĩnh? 

Là người luôn tự tin, kiên định, có tầm nhìn rộng và kiên trì, quyết tâm đi đến tân cùng những mục tiêu mà mình đã đặt ra.

Anh dành rất nhiều tình cảm cũng như thời gian để chăm sóc cô con gái của mình. Anh muốn khi bé lớn lên, mỗi lần nghĩ đến cha mình thì bé sẽ nói gì?

Đó là người đàn ông luôn yêu thương, ở bên cạnh và lo lắng cho bé. Tôi cũng muốn bé luôn tự hào về cha mình. Điều đó có nghĩa là mình phải sống như thế nào, phải đối xử với mọi người ra sao? để con gái mình có được niềm tự hào đó.

Những lúc rảnh rỗi anh thường làm gì?

Tôi thích gặp gỡ, trò chuyện, uống rượu và hút xì-gà với bạn bè. Đặc biệt là với những người bạn tri kỉ, hiểu và quý mình.

Qua Mĩ sống từ nhỏ, anh có thấy mình “rất Mĩ” không?

Tôi nghĩ là 50 % trong tôi là mang văn hóa Mĩ, còn lại 50% vẫn là người Việt Nam. 

Vậy anh có thích văn hóa đón Tết truyền thống của người Việt không?

Tết đối với tôi rất thiêng liêng bởi là đây dịp mọi người quây quần, đoàn tụ và dành cho nhau những điều đẹp nhất sau một năm làm việc vất vả. Ở Mỹ, tôi không cảm nhận được không khí này nên hầu như năm nào tôi cũng về Việt Nam đón Tết. 

Thật thú vị khi những ngày trước Tết được thấy mọi người háo hức trang hoàng nhà cửa, mua sắm, gói bánh chưng, rục rịch về quê? Tôi cũng thích văn hóa tặng quà Tết của người Việt, đây là dịp mình có cơ hội gửi lời tri ân tới người thân, bạn bè, đối tác đã ủng hộ, đồng hành và yêu thương mình. 

Những món quà mà anh thường dành tặng người thân vào dịp Tết là gì?

Đó là những món quà truyền thống như bánh, mứt, kẹo? hoặc những món quà có thể gửi gắm thông điệp ý nghĩa nào đó trong năm mới. Năm nay, trong giỏ quà Tết của tôi không thể thiếu chai whisky của Johnnie Walker. Đặc biệt, tôi rất thích tặng người thân, bạn bè hộp quà Tết Johnnie Walker Blue Label. Đây là món quà ý nghĩa, được thiết kế rất sang trọng và tinh tế, giúp tôi gửi gắm lời chúc, thông điệp cho một năm Tân Sửu thành công, hạnh phúc.

Hơn nữa, Tết là dịp của những bữa tiệc sum vầy, mọi người sẽ cùng nâng ly chúc mừng một năm khởi sắc, thì  Johnnie Walker Blue Label chính là loại whisky thượng đỉnh, chỉ 1 trong 10.000 thùng gỗ sồi mới có đủ phẩm chất để làm nên hương vị đậm đà của dòng thức uống này, sẽ là lựa chọn hoàn hảo nhất cho những bữa tiệc mừng năm Tân Sửu.

Xin ơn những chia sẻ của anh. Chúc anh một năm mới thật nhiều tiền tài, danh vọng và may mắn! 

Thực hiện: Dung Đoàn/Men&life